Chào mừng các bạn đến với Blog dành cho các cựu SV Khoa Luật - Đại Học Cần Thơ Khoá 31 (2005-2009)

Thứ Ba, 9 tháng 2, 2010

Niềm vui nhỏ nhoi

Sáng này, có một người bạn cùng khoá 31 của chúng ta (bạn nam chứ hông phải nữ) mà lâu rồi tôi không gặp gọi điện cho tôi. Tôi cũng rất đỗi ngạc nhiên khi thấy số liên lạc của bạn ấy. Tôi không biết bạn này gọi điện cho mình có việc gì vì thật ra thì chúng tôi ít liên lạc với nhau. Và sự thắc mắc của tôi cũng không tồn tại lâu. Bạn ấy nói ngay với tôi trong điện thoại: "Tao mới lên Blog, thấy thông tin Thanh Thuý sắp lấy chồng, có thật không mậy? Có quen chú rễ không?" và hỏi thăm một số vấn đề khác liên quan đến công việc hiện tại. Sẵn tiện đó hai đứa tôi hẹn nhau ngày đi đám cưới của Thuý luôn.
Đọc đến đây, có lẽ sẽ có bạn ngạc nhiên vì sao tôi lại đặt tên tiêu đề bài viết này là Niềm vui nhỏ nhoi. Có lẽ các bạn sẽ tự hỏi: vui chổ nào? Rồi cái việc điện thoại hỏi thăm này nọ thì có gì đặc biệt?! Nhưng, những người tâm huyết với Blog này sẽ hiểu vì sao tôi lại vui như vậy!
Thực ra, niềm vui của tôi cũng rất đơn giản.
Tôi vui vì tôi tin rằng, những thông tin mà tôi đăng tải trên Blog đã không hoàn toàn vô nghĩa.
Tôi nghĩ rằng công việc tôi đã làm, đang làm và dự định làm với Blog này cũng sẽ không vô nghĩa.
Và cuối cùng, tôi tin rằng, khi mình xây dựng Blog này để đưa thông tin của tất cả bạn bè mà tôi biết đến với nhau, thì công việc của mình cũng sẽ không bao giờ vô nghĩa!
LX, 09/02/2010.
Lưu Vô Danh

Thứ Hai, 8 tháng 2, 2010

Ngày chia tay - Trần Độ

Buồn, buồn lắm bạn thân ơi,
Mai này mỗi ngã mỗi nơi còn gì…
Biết nói chi buổi chia ly,
Nhìn nhau tạn mặt khắc ghi bóng hình.
Bạn nào, cũng đẹp, cũng xinh,
Mà sao lại có nét buồn vấn vương?
Ngoài kia, trời đổ mưa rào,
Khiến người bật khóc, lệ trào chứa chang.
Mai này cách trở quan san,
Mong gì đầy đủ lớp lang ngày nào…
Trời cao, ơi hỡi, trời cao,
Hợp tan chi rứa, sầu đau lòng người.
Trần Độ không biết cách gieo vần nhưng đây là tâm trạng ngày nhận bằng tốt nghiệp, Trần Độ đã ghi lại cảm xúc của mình, nay mạng phép gửi đến quý đồng đạo.
Thực ra, đêm nay Trần Độ không ngủ được, cuối năm có nhiều án phải làm, phải nghiên cứu hồ sơ, chuẩn bị quan điểm cho Luật sư dự Tòa… Và có thức mới biết đêm dài… có trải nghiệm mới biết mình đã đánh rơi nhiều thứ quý giá. Vừa rồi, ngày 03/02/2010, Trần Độ có dịp vào trường, đi qua Khoa Luật thì chỉ thấy “đóng gạch vụn” khiến lòng thấy xót xa. Những hình ảnh ngày xưa chỉ còn là ký ước, được chúng ta cất giữ trong tâm khảm. Chúng ta hy vọng trên nền Khoa Luật sẽ có một công trình kiến trúc mà khi nhắc đến chúng ta cũng cảm thấy tự hào.
Xuân Canh Dần đã đến gần, Trần Độ chúc các anh chị em đồng đạo nhiều sức khỏe, có một cái tết đầm ấm, vui tươi và hạnh phúc bên gia đình người thân và bạn bè.

Thứ Bảy, 6 tháng 2, 2010

Hướng dẫn các bạn cách viết cảm nhận






Do có một số bạn thắc mắc với Ban Quản trị là không thể viết cảm nhận được nên hôm nay tôi xin hướng dẫn cách viết cảm nhận dành cho các bạn nào chưa biết:
- Thứ nhất, để cảm nhận, các bạn bắt buộc phải có một tài khoản email của Google (Gmail). Cách tạo Gmail thì cũng hết sức đơn giản. Các bạn vào trang www.google.com.vn, mục Gmail và đăng ký rồi làm theo hướng dẫn.
Sau khi có địa chỉ Gmail rồi, các bạn vào Blog và làm theo hướng dẫn sau (có thể xem hình theo thứ tự từ trên xuống):
- Thứ hai, muốn cảm nhận trên Blog, các bạn đăng nhập vào bằng tài khoản Gmail của mình. Trên blog www.luatk31.blogspot.com, các bạn bấm vào Đăng nhập (hình 1) (góc phải trên của trang BLOG), sau đó nhập account và password để vào blog (hình 2) (chính là account và password của Gmail). Sau khi đăng nhập vào, các bạn không phải làm gì cả. Hãy bấm lùi ra (hình 3) (mũi tên ở góc trái trên) cho đến khi trở lại giao diện của trang Blog là được (hình 4). Khi đó, các bạn sẽ thấy tên đăng nhập của mình ở vị trí đăng nhập lúc đầu.
- Thứ 3, muốn cảm nhận vào bài nào trên Blog, các bạn bấm vào chử "Cảm nhận" ngay bài đó và sẽ viết cảm nhận vào. Sau đó bạn bấm vào "Đăng nhận xét" và xác nhận lại dãy ký tự hiện ra. Thế là xong!
Các bạn nhớ đăng xuất sau khi sử dụng nhé.
Chúc các bạn thành công!

Lưu Vô Danh xin cáo lỗi cùng muaxuan

Trong bài viết Mỗi người sẽ có một tương lai (chuyên mục Góc riêng tư) của tôi, bạn muaxuan có để lại đôi dòng cảm nhận nhưng tôi chưa đăng tải. Quả thật đây là thiếu sót của tôi, rất mong bạn muaxuan và các bạn thông cảm. Hôm nay xin được phép đăng tải lại những cảm nhận của muaxuan:
"Có những lúc trên đường đời tấp nập
Ta vô tình đi lướt qua nhau
Bước lơ đễnh không ngờ đang đánh mất
Một tâm hồn ta tìm kiếm bấy lâu".
Ở một cảm nhận tiếp theo, muaxuan viết:
vô tình đọc được những dòng sau, xin gửi cho ai - những người cùng tâm trạng
"Dù đục dù trong, con sông vẫn chảy
Dù cao dù thấp, cây lá vẫn xanh
Dù người phàm tục hay kẻ tu hành
Đều phải sống từ những điều rất nhỏ

Ta hay trách cuộc đời méo mó
Sao ta không tròn tự trong tâm?
Đất ươm cho từng hạt nảy mầm
Nhưng chồi tự vươn mình tìm ánh sáng
Nếu tất cả đường đời đều trơn láng
Thì chắc gì ta nhận ra ta"
CTV muaxuan

Nhịp cầu tri âm số Tháng 02/2010

Tuần này có dịp về Cần Thơ, tôi đã cập nhật thêm được thông tin của một số bạn bè chúng ta. Cụ thể như sau:
129. Đồng chí Văn Hứng (Tư pháp 1) công tác ở Tòa án nhân dân thành phố Cần Thơ. (Thông tin này do CTV Trần Độ gửi);
130. Đồng chí Như Ý (Tư pháp 2) (quê Cần Thơ) hiện làm việc cho Công ty Xây dựng DFC ở Thành phố Cần Thơ; Còn đồng chí Như Ý (Tư pháp 2) (quê Bạc Liêu) thì làm việc ở Tòa án nhân dân huyện Đông Hải, tỉnh Bạc Liêu (đẵ đăng).
131. Đồng chí Võ Minh Thu (Thương mại 2) đang công tác ở Tòa án nhân dân huyện Đông Hải, tỉnh Bạc Liêu;
132. Đồng chí Ngọc Các (Tư pháp 2) đang làm việc cho Sàn Giao dịch Vàng tại thành phố Cần Thơ.
Các thông tin sau đây do CTV Quốc Kiệt (TM2) cung cấp:
133. Đồng chí Ngọc Bích (Tư pháp 2) đang công tác chung với Kiệt và Minh Mẫn (TM1), tức là ở Toà án nhân dân Quận Ninh Kiều, thành phố Cần Thơ.
134. Đồng chí Quốc Vương (Tư pháp 2) công tác ở Viện Kiểm sát nhân dân Cái Bè, Tiền Giang còn "người ấy" của Vương là đồng chí Hà (135) (Tư pháp 2) thì công tác ở Viện Kiểm sát nhân dân tỉnh Tiền Giang.
Xin chúc các đồng chí công tác thật tốt.
Lưu Vô Danh

Thứ Sáu, 5 tháng 2, 2010

Những lời tâm tình sâu lắng

Sau khi những hình ảnh tan hoang của Khoa Luật được đăng tải, Blog của chúng ta liên tục nhận được những cảm nhận của các bạn, điều nay thật đáng mừng vì các bạn tuy bộn bề công việc nhưng vẫn còn nghĩ về nhau và về thời sinh viên của chúng ta.
Ở một cảm nhận, bạn Windy có viết: "Sáng nay có dịp ghé lại thăm trường xưa, tôi không thể tin KHOA LUẬT bây giờ lại tan hoang như thế. Một phút chạnh lòng, tôi lặng nhìn nơi mà tôi đã gắn bó suốt 04 năm học đại học. Giờ chỉ còn là dĩ vãng, tôi thấy nhớ, nhớ lắm!"
Tất nhiên rồi, tôi cũng có cùng cảm giác với Windy bởi vì "Hôm nay cảnh vật hoang tàn; Sự thật ngỡ ngàng sao tránh lòng đau". Nhưng biết sao được, bởi vì số phận mà, "Cho huy hoàng, được huy hoàng; Bắt tan hoang phải chịu phần tan hoang" mà thôi... Dù sao cũng rất cảm ơn những tình cảm của Windy dành cho Khoa và cho Blog này!
Ở một cảm nhận khác, bạn vanhung nói: "chào các bạn K31! Lâu rồi mình không gặp các bạn nên cũng nhớ lắm, không biết có ai nhớ tôi không? hu hu....." và để lại lời chúc "CHÚC TẤT CẢ CÁC BẠN CÓ MỘT CÁI TẾT CANH DẦN THẬT ĐẦM ẤM VÀ ĐẦY NIỀM VUI! VĂN HỨNG".
Xin cảm ơn bạn Văn Hứng và bạn có thể cho Ban Quản trị biết hiện bạn đang làm gì, ở đâu không? Còn Lệ Huyền nữa, nếu được thì xin bạn cung cấp cho Ban Quản trị luôn để có tư liệu cho mục Nhịp cầu tri âm của Blog!
Cuối cùng, thay mặt Ban Quản trị Blog, xin chân thành cảm ơn các bạn.
Lưu Vô Danh

Thứ Năm, 4 tháng 2, 2010

Trần Độ và nỗi niềm riêng

Chiều nay cũng như bao chiều khác, hết giờ làm Trần Độ lại "lan than" trên Internet. Nhưng hôm nay lại có gì đó khan khác, một tâm trạng của kẻ "ly hương". Nhìn dòng người xuôi ngược hối hả lo cho gia đình có một cái tết sum vầy, thì nơi đây, hiện giờ có một người đang thật sự cô đơn và ... Trần Độ không được cùng gia đình chuẩn bị ... cho ngày tết, không được cùng Ba đi tảo mộ ông bà ... Thật buồn cho kẻ "ly hương".
Trần Độ có câu này "Đã là phúc thì không phải họa, mà đã là họa thì không thể tránh".
Như Quyên vậy mà hạnh phúc, cái niềm hạnh phúc ít ai có được. Cha mẹ, gia đình - nơi ta cất tiếng khóc trào đời - không tồn tại mãi mãi bên ta, ta phải chấp nhận quy luật sinh tồn. Nếu ta đang sống thì ta nên trân trọng những gì ta đang có.
Trần Độ chúc Quyên cùng các anh chị em bằng hữu có cái tết vui tươi đầm ấm bên gia đình thân yêu. Chúc các bạn sớm thành công trên đường đời. Thân ái!!!
Trần Độ
(Note: Tựa đề bài viết do Ban Quản trị đặt)
Mỗi người có rất nhiều nơi để đi nhưng chỉ có một chốn quay về, đó là gia đình, là quê hương. Tôi cũng có chung cảm giác như Độ. (LVD)

Thứ Tư, 3 tháng 2, 2010

Tâm sự của CTV Thúy Quyên

Hôm nay, tôi có một vài suy nghĩ muốn chia sẽ với các bạn...
Trưa hôm nay, khi dắt xe ra khỏi nhà chuẩn bị đi làm, tôi bổng cảm thấy mình thật sung sướng và hạnh phúc.
“Dù đục dù trong con sông vẫn chảy
Du cao dù thấp cây lá vẫn xanh
Dù người phàm tục hay kẻ tu hành
Đều phải sống từ những điều rất nhỏ…”
Đúng vậy, tôi đang cảm nhận được rằng cuộc sống mình đang có thật hạnh phúc, hạnh phúc hơn rất nhiều người và nó có thể là thiên đường, là ước mơ của rất nhiều người, vậy mà có đôi lúc tôi đã không biết mình đang hạnh phúc, không biết rằng mình đang được sống trong sung sướng…. Đáng buồn thật, đúng không. Thật sự, nếu nhìn lên tôi chẳng bằng ai, nhưng cuộc sống của nhiều người còn cơ cực hơn tôi nhiều lắm.
Tôi buồn vì công việc không như ý, tôi muốn xin giảng dạy ở một trường Đại học và tôi đã đạt được điều đó, nhưng cuộc sống không chiều ý tôi. Hoàn cảnh gia đình buộc tôi phải về quê, trong khi nhóm bạn tôi có được điều đó, mỗi người mỗi cảnh mà… Nhưng thực tế tôi cũng đang có một công việc, và ngoài kia, rất nhiều người đang thất nghiệp mong muốn có một việc làm để nuôi sống mình, nuôi sống gia đình, và biết đâu, vị trí của tôi là mơ ước của nhiều người...
Tốt nghiệp đại học, nhưng khi đi làm, đồng lương không đủ tự nuôi sống bản thân, trong khi bạn bè đã có thể tự lập. Bất mãn bản thân! Bù lại, tôi đang được sống cùng gia đình, sống trong sự chăm sóc và che chở của mẹ. Ra trường, mẹ tặng tôi chiếc xe máy. Trước khi đi làm, thế nào cũng có một ly cam vắt hay một ly đậu nành mẹ pha. Hàng ngày đi làm về, tôi có sẳn mâm cơm chờ đón. Tôi không phải lo cơm, áo, gạo, tiền. Lương hàng tháng, tôi có thể dùng để chi xài cá nhân. Dù không nhiều, dù có lúc tôi cũng cảm thấy thiếu trước hụt sao vì thực sự đồng lương không đủ để tôi lo phần lễ nghĩa. Nhưng trong cuộc sống còn có rất nhiều người cô đơn, họ thèm lắm mái ấm gia đình, thèm lắm vòng tay chăm sóc yêu thương của mẹ hiền, có những người cái tết không có được vài trăm nghìn để sắm tết, và lương của tôi cũng là một tài sản đối với một số phận nào đó trong xã hội này… Vậy mà có lúc tôi đã không cảm nhận được cái may mắn mình đang có…
Thực sự tôi đang có rất nhiều thứ, mà đôi lúc tôi đã không nhận ra...
“Ta hay trách cuộc đời méo mó
Sao ta không tròn tự trong tâm?...
Đất ươm cho từng hạt nảy mầm
Nhưng chồi tự vươn mình tìm ánh sáng
Nếu tất cả đường đời đều trơn láng
Thì chắc gì ta nhận ra ta?...”
Phật giáo quan niệm rằng “Đời là bể khổ sông mê”… Thật đúng, bởi vì cuộc sống luôn tồn tại một cách khách quan trong khi cảm nhận của con người là chủ quan. Hãy cảm nhận cuộc sống từ những điều nhỏ nhất… Tôi sẽ cố gắng sống thật tốt, tốt hơn nữa để không phụ những gì mà đời đã cho tôi...
Thúy Quyên

Thanh Thuý (TM2) lên xe hoa

Chủ nhật vừa rồi, ngày 31 tháng 01 năm 2010, gia đình bạn Thuý và thông gia đã tổ chức đám nói cho 2 bạn tại tư gia. Đây là tin mừng dành cho Thanh Thuý nhưng có lẽ cũng là tin buồn đối với một số bạn nam đã lỡ hâm mộ Thuý từ lâu.
Theo thông báo chính thức, thì lễ cưới của 2 bạn sẽ được tổ chức tại Cần Thơ vào ngày 28-29 tháng Giêng năm Canh Dần, nhằm ngày 13-14 tháng 01 năm 2010 DL.
Xin thay mặt Ban Quản trị Blog K31, xin chúc Thuý trăm năm hạnh phúc và hứa sẽ có mặt tham dự lễ cưới của các bạn theo đúng kế hoạch.
Lưu Vô Danh

Thứ Hai, 1 tháng 2, 2010

Tin nóng: Nam Phương gặp lại cố nhân; hậu quả nghiêm trọng

Tui có thông tin mới về thành viên khóa mình đây. Minh Nguyệt lớp TM2 vừa mới từ Hà Nội về Cần Thơ ngày thứ 5 tuần rồi, ở lại Cần Thơ chơi tới thứ 7 mới về. Kết quả là đồng chí Nam Phương đi chơi chung bị té xe rãy răng! Đồng chí Nam Phương giờ đang ở Cần Thơ, thông tin đến anh em để có ai có nhu cầu thăm hỏi thì liên hệ (Nhớ mua trái cây, loại mềm, ngon, đừng mua đường, sữa)... Hi hi...
CTV Thuý Quyên