

Hỡi ôi!
Cảnh vật hoang tàn, lòng buồn rũ rượi
Cả đời nơi thôn xóm, chưa chắc rằng lưu luyến gì nhau;
Bốn năm ở Luật Khoa, tuy ngắn ngủi nhưng tình nghĩa nặng.
Nhớ năm xưa...
Sớm nắng chiều mưa, quê nhà đèn sách,
Chưa quen phố thị, đâu tới thành đô,
Chỉ biết làng quê, lớn lên từ bé;
Học toán - văn - lý - hoá, tay vốn quen nhiều,
Việc tín chỉ - học phần, mắt chưa từng ngó.
Bốn năm thời đại học, ít nhiều chan chứa tình cảm đậm sâu;
Mười năm kỷ niệm khoa, to nhỏ háo hức ước mơ hoài bão...
Lúc chia tay, bồi hồi, lưu luyến,
Không muốn dời chân;
Lễ ra trường, bịn rịn, xuyến xao,
Hẹn ngày trở lại.
Dẫu biết rằng:
Dòng thời gian vẫn trôi lặng lẽ!...
Sự bể dâu chẳng thể nào ngờ?...
Thế mà,
Hôm nay cảnh vật hoang tàn,
Sự thật ngỡ ngàng, sao tránh lòng đau...
Quả thật, việc Khoa Luật phải dời đi để xây dựng lại tòa nhà làm việc khu hiệu bộ là việc đã biết từ trước nhưng với tôi, và các bạn nữa, khi phải chứng kiến cảnh tượng này thì vẫn thấy có cái gì đó lưu luyến! Và chúng ta, cũng như là lẽ thường của con người, thường lưu luyến hơn những cái gì đã mất. Thôi thì chúng ta cũng nên tự an ủi mình, bởi Nguyễn Du đã nói:
"Ngẫm hay muôn sự tại trời
Ông trời bắt phải làm người có thân.
Bắt phong trần, phải phong trần
Cho thanh cao mới được phần thanh cao"
Còn với tôi, trong trường hợp khoa mình thì tôi nghĩ rằng:
Cho huy hoàng, được huy hoàng
Bắt tan hoang phải chịu phần tan hoang...
Hy vọng rằng, ngày được huy hoàng của Khoa Luật mau đến!
Lưu Vô Danh



